Cách đây 2000 năm, Chúa Giêsu đã gọi các môn đệ và bắt đầu sai từng hai người một đi vào trong lòng thế giới, đến mọi miền để loan báo Nước Thiên Chúa. Ngày nay, Ngài vẫn tiếp tục sai những môn đệ của ngài và chúng ta – những tu sĩ Thương Khó trẻ nằm trong số những người được mời gọi lên đường. Đặc biệt chúng ta là những người được Chúa Giêsu sai đi với tư cách như những người trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết. Tất cả chúng ta đều được sai đi và là những nhà truyền giáo. Chúng ta được sai đi loan báo và làm chứng cho Tin Mừng, nhưng trong tư cách là con cái của cha thánh Phaolô Thánh Giá. Chúng ta mang trên mình sứ vụ là “tưởng nhớ cuộc Thương Khó” của Chúa Giêsu Kitô và để cho thấy Thánh giá là quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa, như cha thánh đã nhắc nhở mỗi người: “Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu là công trình vĩ đại nhất và tuyệt vời nhất của tình yêu Thiên Chúa”. Cuộc Thương Khó của Ngài chính là bằng chứng vĩ đại nhất, đáng tin cậy nhất, thuyết phục nhất về tình yêu Thiên Chúa đã ban cho nhân loại này” (Ga 15:13). Đây là bằng chứng mà Chúa Giêsu đã dành cho chúng ta. Thật tuyệt vời làm sao! Giờ đây, chúng ta lên đường, rao giảng về tình yêu! Nhưng để tưởng nhớ cuộc Thương Khó không gì khác hơn là làm chứng và loan báo cho thế giới về sức mạnh và sự khôn ngoan của tình yêu Thiên Chúa. Tôi muốn nói thêm rằng để rao giảng và làm chứng về tình yêu, một tình yêu đích thực, dù có vẻ bề ngoài, nhưng không bao giờ là vô ích và lãng phí. Tình yêu này luôn luôn chiến thắng. Nó dẫn đến vinh quang, bởi vì Chúa Giêsu đã cho chúng ta chia sẻ trong sự phục sinh của Ngài. Thực sự, tình yêu sẽ có ích gì nếu tình yêu không có khả năng mang đến niềm vui và cuộc sống mới?
Có một câu chuyện mà tôi đã kể đi kể lại nhiều lần đến mức nhàm chán với các anh em trong cộng đoàn thánh Gioan và Phaolô, nhưng tôi cũng muốn kể lại cho các anh em nghe. Cách đây vài năm, tôi đang ngồi tòa giải tội ở đền thờ Thánh Gabriel Đức Mẹ Sầu Bi, nơi có một bức tranh lớn vẽ về Mầu Nhiệm Vượt Qua với hình ảnh Chúa Giêsu chịu đóng đinh và sống lại. Một linh mục trẻ dẫn đến khoảng 30 đứa trẻ đang chuẩn bị Rước Lễ Lần Đầu và hỏi tôi: “Tại sao cha không giới thiệu cho những đứa trẻ này biết những tu sĩ Thương Khó là ai?" Tôi đã rất bối rối và không biết nói gì. Cuối cùng, tôi bắt đầu giải thích những lời của thánh Phaolô Thánh Giá mà tôi vừa trích dẫn: Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu là công trình vĩ đại nhất và kỳ diệu nhất của tình yêu Thiên Chúa. Một bé trai khoảng 7-8 tuổi giơ tay nói: “Con biết những tu sĩ Thương Khó Chúa Giêsu là ai rồi. Họ là những “bậc thầy”, những “chuyên gia” của tình yêu”. Đối với tôi, dường như đó là định nghĩa đẹp nhất và phù hợp nhất về những tu sĩ Thương Khó. Bậc thầy của tình yêu, những người thầy của tình yêu thực sự là gì? Đó chính là những người khởi đi một cách cụ thể từ bằng chứng tình yêu tuyệt vời bởi cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu và cái chết của Người trên Thập giá. Đó là tình yêu mà nhân loại khao khát và là một tình yêu quyết định chất lượng cuộc sống trên trần gian và quyết định số phận của chúng ta trên thiên đàng.
Thánh Gioan đã cho chúng ta một định nghĩa chân thật và đẹp đẽ nhất về Thiên Chúa: Thiên Chúa là tình yêu. Kinh Thánh cũng cho biết thêm Thiên Chúa đã dựng nên con người theo hình ảnh và giống như Ngài. Do đó, Ngài đã truyền lại một thứ gì đó của Ngài cho chúng ta. Giống như cha mẹ truyền gen, DNA của họ cho con cái mình. Nên chúng ta có thể nói, bằng cách tương tự, Thiên Chúa cũng đã truyền cho chúng ta DNA của Ngài, đó là tình yêu. Nhưng phải chăng điều này chỉ nhằm diễn tả một hình ảnh đẹp? Không. Để trả lời câu hỏi này, chúng ta liên tưởng đến câu hỏi. Khi nào chúng ta hạnh phúc? Chính là khi chúng ta yêu và được yêu.
Thánh Phaolô Thánh Giá đã nói: Cuộc Thương Khó của Chúa Kitô là phương dược hữu hiệu nhất để chữa trị những sự dữ của nhân loại. Đúng vậy, bởi sự dữ của thế giới phụ thuộc vào sự thiếu hiểu biết, thiếu tôn trọng, thiếu đoàn kết và thiếu tình yêu thương. Ngoài ra, nó còn phụ thuộc sự ích kỷ của chính mỗi người chúng ta. Do đó, những bất công, sự bóc lột người nghèo, sự mất cân bằng của thương mại thế giới, cuộc chạy đua giành giật nguyên liệu vì lợi ích của các công ty đa quốc gia mà không mang lại lợi ích gì cho người dân địa phương, v.v ... Hay chiến tranh – một hành động hoàn toàn đi ngược lại với tình yêu, chỉ nhằm loại bỏ kẻ yếu. Và ngày nay, có khoảng ba mươi cuộc chiến đang diễn ra trên thế giới xung quanh chúng ta. Ukraine và Nga là một minh chứng rõ ràng nhất. Chúng ta đừng quên điều đó.
Số 3 trong Hiến Pháp của Hội Dòng chúng ta nói rằng: “Bằng quyền năng của Thập giá, sự khôn ngoan của Thiên Chúa, chúng ta nỗ lực nhận ra và loại bỏ nguyên nhân của những sự dữ đang gây ra cho nhân loại”. Chúng ta không phải là một tổ chức phi chính phủ, nhưng bằng quyền năng của Thập giá, chúng tôi nhận ra, ý thức để giúp những người khác cùng nhau nỗ lực xóa bỏ nguyên nhân của sự dữ đang làm khổ nhân loại. Rõ ràng, chúng ta có nhiều việc phải làm và linh đạo của chúng ta không phải là “nhất thời”, nhưng nó gắn liền với thời đại. Linh đạo này vẫn giữ được tất cả giá trị của nó chừng nào loài người còn sống trên trái đất.
Chúng ta có một đặc sủng đặc biệt và giá trị là thế, nhưng Hội Dòng của chúng ta đang gặp khủng hoảng. Thật sự, khủng hoảng này không diễn ra ở khắp mọi nơi, chủ yếu xẩy ra ở các cộng đoàn Châu Âu, Bắc Mỹ, Úc. Chuyện gì thế? Tôi nghĩ vấn đề phụ thuộc một phần vào chúng ta, vào cách chúng ta cử xử, cách chúng ta sống những cam kết trong đời sống ơn gọi của mình. Nhưng có lẽ, trên hết, chúng ta thấy mình đang ở trong một thời kỳ thay đổi, như Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói: cuộc cách mạng kỹ thuật số, toàn cầu hóa, thay đổi khí hậu, đại dịch, chiến tranh, cuộc khủng hoảng năng lượng, những cuộc di cư lớn đang cách mạng hóa cuộc sống của chúng ta. Cách sống đức tin cũng đang thay đổi. Mọi người quay lưng với nhà thờ. Họ thấy họ lạnh nhạt, chán nản. Nhất là giới trẻ. Họ thờ ơ với tôn giáo. Thậm chí, trong một số trường hợp, họ tạo ra một tôn giáo của sự tiện lợi hoặc gia nhập các giáo phái thỏa mãn thế giới cảm xúc.
Vâng, đó là khủng hoảng: khủng hoảng của xã hội, của chính trị, của Giáo hội và của cả Hội Dòng chúng ta. Nhưng chúng ta không được sợ hãi khi nói về khủng hoảng. Bởi vì khủng hoảng cho thấy rằng chúng ta cần phải thay đổi, rằng sẽ phải có một thế giới cũ kết thúc và một thế giới mới tốt đẹp hơn sẽ ra đời.
Từ cuộc khủng hoảng, một xã hội mới, Giáo hội mới, một Hội Dòng Thương Khó Chúa Giêsu với tinh thần mới phải ra đời. Và ai có thể làm cho một Hội Dòng Thương Khó Chúa Giêsu với tinh thần mới được sinh ra nếu không phải là chúng ta -những tu sĩ trẻ của Hội Dòng? Tôi biết rằng các anh em sẽ không hài lòng và đồng ý hoàn toàn với những gì các thế hệ đi trước để lại hay những gì mà anh em đang nhìn thấy nơi Hội Dòng. Anh em muốn một thế giới mới, một Giáo hội mới, một Hội Dòng mới. Điều này hoàn toàn phụ thuộc vào chúng ta. Vâng, sẽ không dễ dàng chút nào, nhưng nếu không dấn thân, chúng ta phải hối hận và chỉ biết đổ lỗi cho lịch sử, cho hoàn cảnh.
Vâng, thay đổi và hướng tới sự mới mẻ không phải là dễ dàng. Rõ rằng thế giới cũ đang tàn lụi, nhưng thế giới mới lại không thực sự hiện rõ nơi phía chân trời. Anh em thấy mình khá giống Đấng Tổ Phụ của chúng ta. Điều mà ngài gọi là sự hoán cải. Một mặt, ngài cảm nhận rõ ràng lời kêu gọi tập hợp những người cùng chí hướng và thành lập một dòng tu nhưng mặt khác, ngài không biết phải hiện thực hóa nó như thế nào. Trong suốt 10 năm, cha thánh đã đi khắp miền trung nước Ý để tìm kiếm sự hỗ trợ, địa điểm và cách thức thành lập dòng mà không thành công. Nhưng ngài không mất đi lòng can đảm. Ngài không từ bỏ ý định dù gặp nhiều thất bại. Ngài vẫn tiếp tục tìm kiếm, tin tưởng vào Chúa và xin Chúa Thánh Thần soi sáng. Đó là những gì anh em cũng phải làm. Anh em phải để ý, phải xem xét kỹ lưỡng những dấu chỉ của thời đại và xin Chúa Thánh Thần mỗi ngày soi sáng. Dẫu lắm lúc, anh em sẽ mắc sai lầm, lạc lối nhưng mong anh em đừng nản lòng mà vẫn năng cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa và cầu xin Chúa để kết hợp với Ngài. Cái mới được sinh ra từ việc lắng nghe Lời Chúa, trong tình thân mật với Chúa Giêsu Kitô và lắng nghe các dấu chỉ của thời đại.
húng ta đừng phụ lòng sự mong đợi của Đại Gia Đình Thương Khó Chúa Giêsu. Như Thiên Chúa đã phán với ngôn sứ Giêrêmia: “Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hóa ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân ... Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi.” Anh em phải đốt cháy thế giới bằng tình yêu của Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Nhưng trước hết ngọn lửa này phải bùng lên trong trái tim mỗi anh em như cách nó cháy sáng rực trong trái tim của cha thánh Phaolô Thánh Giá.
Giáo Hội và Hội Dòng đang mong đợi một mùa xuân mới của Dòng Thương Khó Chúa Giêsu và các tu sĩ trẻ chúng ta sẽ là đội tiên phong, những người làm nên mùa xuân này. Giống như cha thánh Phaolô Thánh Giá, tất cả anh em chúng ta là “lửa tình yêu”.
Cha Ciro Benedettini C.P.