Thánh Têrêsa sinh ngày 02 tháng 01 năm 1873 tại Alecon, Normandie, Pháp với tên khai sinh là Maria Phanxica Têrêsa Martin. Têrêsa là con gái út của một gia đình đã có bốn cô con gái. Ông Louis Martin, cha cô, là một thợ sửa đồng hồ đã nghỉ việc; bà Zélie Guérin, mẹ cô, gánh vác gia đình bằng việc trông coi một cửa hiệu vải. Bà qua đời khi Têrêsa chưa đầy năm tuổi. Ông Martin cùng năm cô con gái dời đến ở Lisieux. Năm 15 tuổi, cô thiếu nữ Têrêsa xin vào sống trong Đan viện Cát Minh ở Lisieux, tại đây đã có hai chị gái của mình đã là nữ tu. Cô được nhận vào dòng với tên khấn Dòng là “Têrêsa Hài Ðồng Giêsu”.
Trong 9 năm sống tại Đan viện, Kinh Thánh – đặc biệt sách Diễm Ca và các sách Tin Mừng – và các thi ca thần bí của thánh Gioan Thánh Giá đã nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng của chị nữ tu trẻ thánh thiện. Năm 1893, chị Têrêxa được cử trông coi việc đào luyện các tập sinh, và năm 1894, mẹ Agnès yêu cầu chị viết hồi ký tuổi thơ của chị. Một năm sau, tập hồi ký này được xuất bản cùng với các bài viết khác của chị trong cuốn Truyện Một Tâm Hồn.
Tuy Têrêsa đã có ước mong được đi truyền giáo ở Đông Dương, nhưng sức khỏe của chị không cho phép. Bệnh lao phổi cùng với những cơn gió mùa đông lạnh buốt và đời sống khắc khổ đã nhanh chóng làm cho sức khỏe của chị suy sụp cho đến khi lìa trần ngày 30 tháng 09 năm 1897. Chị vẫn ước ao được tới sống tại Đan viện Cát Minh Hà Nội, và đã viết lại ước mơ lớn lao ấy trong Truyện Một Tâm Hồn: “… si la sainte Vierge me guérit, je desire répondre à l’appel de nos Mères d'Hanoi’ - Nếu Đức Trinh Nữ chữa con lành bệnh, con ước ao đáp lại lời mời gọi của Mẹ tại Hà Nội” (chương IX, Truyện Một Tâm Hồn).
Năm 1925, chị đã được Ðức Giáo Hoàng Piô XI tôn phong lên bậc Hiển Thánh. Hai năm sau, cũng chính Ðức Piô XI đặt chị làm Bổn mạng các vị thừa sai và các xứ truyền giáo. Rồi ngày 19 tháng 10 năm 1997, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã long trọng tôn vinh Thánh nữ Têrêsa Hài Ðồng Giêsu là Tiến sĩ Hội Thánh. Ngài trở thành bậc thầy trong nghệ thuật truyền giáo nhờ sống trọn vẹn tình yêu và bằng “con đường thơ ấu thiêng liêng”.
Đọc lại câu chuyện cuộc đời Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu, chúng ta thấy ngài vốn chỉ là một nữ tu mọn hèn với một nếp sống vô cùng bình dị, không đi đến đâu, không nói với ai, cũng chưa làm điều gì trổi vượt dưới mắt người đời. Song đằng sau những việc nhỏ bé của con người thấp hèn ấy lại ẩn chứa một tình yêu cao cả: Yêu mến Chúa hết lòng. Chính tình yêu đã chắp cánh cho Thánh nữ Têrêsa đi khắp nơi, không phải bằng những bước chân nhưng bằng trái tim tràn đầy tình yêu, và nói chuyện với mọi người không phải bằng lời nhưng bằng cầu nguyện.
Ðích nhắm trong lời cầu nguyện của Thánh Têrêsa là các vị thừa sai và các xứ truyền giáo. Những nhọc nhằn, đau đớn dù là nhỏ nhặt nhất từ tâm hồn đến thể xác, thánh nhân đều âm thầm chịu đựng tất cả, dâng lên Chúa mọi điều khốn khó để cầu cho hạt giống Phúc Âm do các vị thừa sai gieo vãi được đâm chồi nẩy lộc khắp nơi trên thế giới. Làm việc truyền giáo bằng cầu nguyện và những hy sinh hãm mình, Têrêsa gọi đó là “những bông hồng nhỏ” dâng lên Chúa Giêsu Hài Ðồng để cầu cho lương dân các xứ truyền giáo sớm nhận biết Chúa.
Thánh Têrêxa đã khám phá lại chân lý trọng tâm của Phúc Âm là: trong Đức Giêsu Kitô, chúng ta được làm con cái Thiên Chúa, và chúng ta phải yêu mến Cha chúng ta trên trời như những người con thảo với tất cả lòng yêu mến, tin tưởng và phó thác. Ngài vui mừng vì mình bé nhỏ, bởi vì Chúa Giêsu đã dạy: “Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời” (Mt 18,3-4).
Lạy Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu, xin cho chúng con biết thực hành truyền giáo bằng đời sống đạo thấm nhuần tình yêu Chúa và loan truyền tình yêu ấy cho mọi người. Amen.
Truyền Thông Thương Khó