Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh Năm C

Thứ Th 6,
30/05/2025
Đăng bởi Truyền Thông Thương Khó

Suy Niệm Lời Chúa Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh Năm C
Tin Mừng: Ga 16,20-23

BUỒN LO BIẾN THÀNH MỪNG VUI

Chúa Giêsu biết Kinh Thánh, những bức tranh này nằm trong tâm trí và ký ức Ngài. Chúa phán bảo các môn đệ, “Ta sắp lìa xa anh em, nhưng Ta sẽ trở lại, sẽ có ngày Ta bắt đầu cai trị và nước Ta sẽ đến, nhưng trước đó, các ngươi sẽ phải trải qua nhiều lúc khủng khiếp, đau đớn, như đàn bà đau đẻ vậy. Nhưng nếu các ngươi trung tín, kiên trì, chịu đựng, hạnh phúc sẽ quý báu vô cùng”. Rồi Chúa Giêsu tiếp tục phác họa đời sống  của một Kitô hữu nhẫn nhục. Ở đây, thánh Gioan áp dụng hình ảnh ấy để diễn tả tâm trạnh của các môn đệ trước viễn tượng về Cuộc Thương Khó và sự Phục Sinh của Đức Giêsu. 

Đau buồn sẽ biến thành niềm vui. Lắm lúc dường như Kitô hữu chỉ gặp toàn những đau buồn, còn người đời nhận toàn vui sướng. Nhưng sẽ có một ngày, mọi sự đều sẽ bị lật ngược. Sự vui sướng vô tâm của thế gian sẽ biến thành đau buồn, cảnh xem như đau buồn của Kitô hữu sẽ biến nên mừng vui. 

Sự vui mừng của Kitô hữu có hai đều quý báu: 1). Sự vui mừng chẳng bao giờ bị lấy mất. Sự vui mừng ấy độc lập đối với những may rủi và thay đổi của thế gian. Một sự kiện khá đơn giản và thích thú là nhiều người thuộc mọi thế hệ đã chịu đau buồn khủng khiếp, lại đồng thanh bảo đó là những giai đoạn họ được sống vô cùng đẹp đẽ, được nếm ngọt ngào vói Chúa. Sự vui mừng đời này đem đến cũng chóng qua như mọi việc thuộc thế gian. Niềm vui Chúa Cứu Thế ban cho thì độc lập với mọi việc có thể xảy ra trên đời này, nó không lệ thuộc vào những gì thế gian có thể đem đến hoặc cất đi, nó hoàn toàn tùy thuộc sự hiện diện của Chúa Cứu Thế và nó chỉ lập nền trên chính Thiên Chúa mà thôi. 2). Niềm vui trọn vẹn. Trong niềm vui lớn nhất trên đời luôn luôn có một cái gì đó hãy còn thiếu, người ta vẫn còn cảm giác như có một áng mây nhỏ bằng bàn tay che mờ, vẫn bị một chút ám ảnh trong đầu cho rằng nó không thể tồn tại mãi mãi được. Niềm vui của Kitô hữu là sự hiện diện của Chúa Cứu Thế, là được cùng sống với Ngài, nên nó không pha trộn, không vương vẫn một chút bất toàn nào, nó đầy đủ hoàn toàn.

Trong niềm vui, sự đau khổ trước kia đã bị quyên. Sau khi sinh con, người mẹ quên mất cơn quặn thắt trước đó. Trong vinh quang thiên đàng, người tử đạo quên đi cơn hấp hối do bắt bớ, bách hại. Dù phải trả giá đắt, người ta vẫn quên trả giá đó khi sống mãi với Chúa Giêsu. Sẽ có sự hiểu biết đầy đủ. Chúa Giêsu phán: “Trong ngày đó, anh em không còn hỏi ta về đều chi nữa”. Trong đời này, luôn luôn có những câu hỏi chưa được giải đáp, những vấn đề chưa có giải pháp. Nói cho cùng, chúng ta luôn luôn sống bằng đức tin chứ không bằng mắt thấy, phải luôn chấp nhận những đều mình không hiểu được. Chúng ta có thể thấy vài mảnh vụn của chân lý, chỉ nhìn thoáng qua về Thiên Chúa. Nhưng thời đại sẽ đến, trong Chúa Giêsu, mọi sự hiểu biết sẽ tỏ tường trọn vẹn. 

Sẽ có một mối liên hệ mới mẻ với Thiên Chúa. Khi đã thật sự biết về Chúa, chúng ta có thể đến hỏi Ngài bất cứ điều gì. Chúng ta biết cánh cửa đã mở, biết Ngài là Cha, và Ngài rất yêu thương chúng ta. Giống như những đứa con biết cha rất vui nhìn thấy mình, bất cứ lúc nào muốn, chúng ta đều có thể đến trò chuyện với Cha. Trong liên hệ đó, Chúa Giêsu bảo chúng ta có thể hỏi bất cứ đều gì. Thử suy nghĩ việc đó theo cách loài người mà chúng ta liên hệ có. Khi một đứa con yêu mến và tin cậy nơi cha, nó biết rõ rằng, lắm khi cha trả lời: “Không!” chỉ vì người có tình yêu và sự hiểu biết sâu xa hơn nó. Chúng ta có thể gần gũi, thân mật với Chúa đến mức đem mọi sự trình bày với Ngài, nhưng cuối cùng, bao giờ cũng kết thúc bằng câu: “Ý Cha được thể hiện”. 

Mối liên hệ mới mẻ đó có được là nhờ Chúa Giêsu. Qua Chúa Giêsu, niềm vui của chúng ta trở thành bất diệt và hoàn toàn, sự hiểu biết của chúng ta được trọn vẹn, và là con đường mới dẫn đến tấm lòng của Thiên Chúa được mở ra cho chúng ta. Tất cả những gì chúng ta có đều qua trung gian của Chúa Giêsu, trong danh Ngài. Chính nhờ danh Ngài, chúng ta cầu xin và nhận được, chúng ta được gần Chúa và được tiếp đón. 

Là người Kitô hữu chúng ta có niềm hy vọng ở nơi Chúa. Như thế, chúng ta can đảm để dám bước theo Chúa và lội ngược dòng. Niềm vui gặp Chúa Giêsu Phục Sinh là niềm vui trọn vẹn, các môn đệ đã chấp nhận hy sinh mạng sống để làm chứng cho chân lý đức tin đó. Các môn đệ hân hoan, tự hào vì được phúc làm chứng cho Chúa. Niềm vui gặp lại Chúa không phải là một biến cố quá khứ nhưng là một thực tại sống động trong đời sống Kitô hữu hôm nay. Chúng ta gặp Chúa nơi Lời của Chúa, nơi các Bí Tích, nơi Thánh Lễ và nơi anh chị em xung quanh chúng ta. 

Cách đặc biệt, niềm vui gặp gỡ ấy còn hướng về ngày Chúa Quang Lâm khi Người ngự đến trong ngày sau hết, trong giờ phán xét Chúa sẽ nói với người đầy tớ trung tín là chúng ta “Hãy vào hưởng niềm vui của Chủ ngươi”. Đó là sự hân hoan vĩnh cửu mà không ai có thể lấy đi được. Nhưng câu hỏi đặt ra là: chúng ta có xác tín đủ vào Chúa Giêsu Kitô phục sinh hay không? Mầu nhiệm Vượt Qua Chúa chịu chết và sống lại đó có chi phối đời sống chúng ta hay không? Niềm vui Phục Sinh có đang chảy tràn trong tâm hồn và trong đời sống chúng ta không? Những đều này được trả lời ngang qua chính những chọn lựa của mỗi người dám sống Tin Mừng một cách trung tín, chấp nhận mất mát, hy sinh vì tình yêu Đức Kitô, vì ơn cứu độ Chúa đã ban cho chúng ta. 

Xin cho mỗi người thêm xác tín và sống trong hân hoan niềm vui của Tin Mừng Chúa Phục Sinh, niềm vui gặp được Chúa, nơi Lời Chúa, nơi Bí Tích và nơi người Anh Chị Em của chúng ta. Ngõ hầu, chúng ta được hưởng niềm vui trọn vẹn, niềm vui trong ngày Chúa trở lại.

Lm. Phêrô Bùi Văn Thống, C.P.

popup

Số lượng:

Tổng tiền: